Poem

Bài thơ anh không biết gọi tên

Đã lâu rồi anh chẳng làm thơ

Từ buổi chiều bơ vơ con phố vắng

Lặng thinh nhìn bóng ai mãi mờ xa

Rồi hôm nay anh chợt nhận ra

Những bồi hồi đã ngủ vùi lâu lắm

Bỗng trở mình khiến anh mãi ngẩn ngơ.

Anh nhớ những ngày đông lạnh đã qua

Mình xuýt xoa củ khoai nồng trên bếp

Ngô nướng than hồng thế là xong bữa tối

Mình dắt díu nhau về uống cốc trà.

Anh nhớ buổi chiều mùa hạ chói chang

Bất chợt đổ mưa làm vai em ướt đẫm

Anh giận mình chẳng đến kịp cơn mưa

Thế là bỏ ô cùng em lội nước

Bữa đó về hai đứa ốm cùng nhau.

Cuối hạ thu sang mùi hoa sữa nồng nàn

Anh ngơ ngác đứng một mình giữa phố

Lén ngắt cho em một nhành nhỏ xíu

Để em mang về ủ lấy mùi hương.

Có buổi trưa đang hiu hiu gió mát

Anh hiu hiu nằm trên chiếc võng đong đưa

Rồi nghe đâu có hương thơm nhè nhẹ

Em đi chợ về giấu quả thị cho anh.

Xuân hạ thu đông mãi bốn mùa như thế

Mà chẳng còn hương hoa sữa ngày xưa

Quả thị năm nào chẳng hóa thành cô Tấm

Để anh một mình bước dưới trời mưa.

Từ mưa ngâu đến mưa rào mùa hạ

Từ hạt mưa bay cho tới hạt mưa phùn

Ngoảnh mặt quay đi đã thấy mùa xuân đến

Không biết bây giờ em còn có trồng cây

Có mong mỏi chờ ngày trổ nhánh

Kết trái đơm hoa long lanh giữa chiều tà.

Em có còn may cho mình váy mới

Có tô son cho thắm sắc môi hồng 

Để màu của em chẳng bao giờ nhạt mất

Một sắc tình vương vấn bao lâu?

Hà Nội, tháng 8.2018

Thúy Linh

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x