Story

[Truyện ngắn] Ông Đoàn đậu – P1

Từng khúc trắng xinh xinh
Ăn mát lòng mát dạ
Nào có phụ ai đâu
Sao gọi là đậu phụ?

Nắng chiều đổ dài trên con ngõ nhỏ, bọn trẻ con đang rượt nhau chơi mô đồ cứu, những cái bóng loi choi, thoăn thoắt như những vật đen sì nhưng ầm ĩ, tiếng cười sằng sặc của đứa trẻ đang vui sướng vì né được đứa bạn, đứa thì hét toáng lên khi có bạn lao tới, đứa khác cứ cười, cười thành tiếng, cười to, cười vô thức trước cái sự vui đang bày ra trước mắt.

Một chiếc xe đạp rẽ ngang đám con nít bằng tiếng rao dài ngân nga: “Ai đậu phụ nào…. Ai đậu phụ đi…”

Ở đây chẳng ai là không biết ông Đoàn, ông bán đậu phụ đã hơn 30 năm nay nên người ta gọi là ông Đoàn đậu. Cứ chiều chiều, ông đạp xe ra trung tâm thị xã lấy đầy đậu vào hai cái xô ầng ậng nước rồi lại trở về bán ở quanh xóm. Chiếc xe chống sét của ông bao năm qua ngày nào cũng thế, hai xô đậu buộc chắc hai bên treo trên chiếc đòn gánh. Trên yên sau, ông để một cái mẹt, dải lá chuối và bày những bìa đậu phụ trăng trắng mềm mềm, sau là phủ tấm vải màn mỏng lên trên cùng. Cứ thế ông đạp xe chầm chầm quanh các con ngõ nhỏ vừa đi vừa rao: “Ai đậu phụ nào…”

Bao nhiêu năm nay người ta nghe giọng ông quen thuộc quá, ngày nắng cũng như mưa ông đi bán đều đều, nhiều ngày mưa người ta làm biếng không đi chợ vì bảo đợi lát ông Đoàn qua đây mua bìa đậu phụ về ăn, đỡ phải đi ra chợ mắc mưa cho mệt. Ở chợ người ta cũng bán đầy ra đấy nhưng nhà ai đi chợ cũng mua thiếu món đậu và về nhà đợi mua của ông. Chẳng phải vì đậu phụ của ông ngon mà có lẽ người ta mua tình thương nhiều hơn là mua bìa đậu phụ. Vợ ông mất đã 20 năm nay, bà mất vì ung thư dạ dày, nhà ông nghèo quá chẳng có tiền mà chạy chữa, cứ để bà quay quắt như thế hơn một năm thì mất. Ngày bà còn khỏe, ông vẫn đi bán đậu, bà vẫn đan giỏ mây tre mang ra chợ bán, có thiếu thốn nhưng hai vợ chồng vẫn nuôi được ba đứa con. Người ta bảo thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn, giờ chỉ còn mình ông, tát sao nổi cái ao. 

Ngày đó hai vợ chồng đi làm, ba đứa nhỏ tuổi ăn tuổi học, cơm chỉ có rau, có cà, có đậu nhà cửa vẫn yên ấm lắm, vì cả nhà cứ lầm lũi mà thương nhau. Ông thương vợ nhưng cũng chẳng sắm sửa cho vợ được cái gì, nhà người ta thì mua này sắm nọ còn ông suốt 20 năm lấy vợ về chỉ sắm được một đôi hoa tai từ ngày cưới. Vợ ông không đeo mà cất kĩ trong góc tủ, bà dặn sau này đứa nào lấy chồng đầu tiên sẽ tặng cho nó làm của hồi môn. Thế mà chẳng đứa nào có được đôi hoa tai ấy, ngày bà bị bệnh, ông bán hoa tai, bán TV, ông bán cả cái đài băng thì vợ cản, bảo giữ lại mà nghe chứ TV bán rồi, sau này muốn nghe bài cải lương cũng chẳng có. Nghĩ thương vợ ốm, chẳng được chăm bẵm vật chất cho đầy đủ, giờ chỉ còn cái đài làm bạn tinh thần ông đành giữ lại để vợ nghe. Nhìn quanh nhà chẳng còn gì để bán, ông giấu vợ con mang chiếc xe đạp ra ngoài hiệu bán lại cho người ta. Được một trăm ngàn, ông mua bát phở bò về cho vợ.

“Bà dậy ăn đi”

“Tiền đâu mà mua phở?” – Bà thổn thức, trân trân nhìn bát phở mà tiếc mà thương.

Bà thương ông nhiều chẳng kém phần ông thương bà và các con. Bát phở ngon thật đấy, hít hà mùi hương đã dậy lòng rồi, mút từng sợi phở mà thấy nó cứ trôi tuồn tuột, trôi đến đâu thơm lòng đến đấy. Cái sự thương nhau của đôi vợ chồng san sẻ trong từng miếng phở. Phở ngon, nhưng được chưa nửa bát bà giả bộ no quá không ăn được bảo ông ăn đi. Ông cứ gạ bà ăn thêm vài thìa nữa, rồi ông lấy thìa xúc cho bà vài miếng, bà cứ đây đẩy bảo: “Tôi không ăn được nữa mà, ăn nữa tôi ói ra đây là phí cả bát phở đấy!” Lúc đó ông mới thôi rồi bưng bát phở lên nhà.

Phở ngon thật, cả đời ông Đoàn được ăn phở hai lần. Lần đầu tiên, ba ông đi nghĩa vụ trở về đưa con trai đi ăn phở bò. Cái hương vị phở lần đầu say đắm khiến cả hai ba con mê mẩn. Lần thứ hai là khi ông lấy vợ, ngày đó nhà ông mời khách ăn phở gà, nhà chỉ mổ gà thôi chứ không có bò để mổ, nhưng phở gà cũng thơm ngon đáo để, hơn nữa đó là bát phở trong ngày hạnh phúc nhất đời ông, cớ sao không ngon được chứ. Lần thứ ba là lần này đây, phở ngon nhưng thấy sao mà chát đắng quá, nó cay cực như cuộc đời ông và cả vợ ông, sao cuộc đời không để ông dắt vợ đi ăn phở vài lần nữa, ăn trong vui khỏe chứ không phải trong hoàn cảnh thế này…

Vét hết những sợi phở, ông lấy cơm nguội đổ vào bát nước phở vẫn còn âm ấm. Ông ngồi xổm giữa nhà cạnh nồi cơm nguội chỏng chơ xì xụp húp đến cạn mới thôi. Ông chẳng biết khi đó vợ ông đứng đằng sau mép cửa buồng trông ra mà mắt cay xè…

P/s Đây là câu chuyện hư cấu nhưng dựa trên hình ảnh một nhân vật có thật – Ông Đoàn bán đậu vào những năm 90 – 2000 tại nơi mình sinh ra – Gang Thép, Thái Nguyên. Chắc không nhiều người nhớ về ông, ngay cả bản thân mình cũng vậy, mình chỉ còn nhớ hình ảnh ông tóc bạc, thường mặc bộ quần áo kaki cũ, đội nón lá và đi chiếc xe đạp cũ chở theo hai xô đậu phụ bán quanh các con phố vào mỗi buổi chiều. Mình từng nghe ông có ba người con gái (nhưng không chắc lắm vì ngày đó mình còn bé quá, khoảng 5,6 tuổi) nhưng những hình ảnh xuất hiện trong tuổi thơ luôn tác động mạnh mẽ lên kí ức của mình, và thôi thúc mình viết nên câu chuyện này – câu chuyện bình dị về những con người lầm lũi thương nhau. Tác phẩm “Ông Đoàn đậu” từng được gửi đi tham dự cuộc thi Truyện ngắn trên báo Tân Trào 2017.

Mình sẽ post phần 2 của truyện ngắn “Ông Đoàn đậu” vào tuần 4 tháng 5.2020. Các bạn nhớ follow để nhận thông báo mới nhất nhé!

Truyện ngắn – Ông Đoàn đậu – phần cuối

Thúy Linh

Trích “Ông Đoàn đậu”

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x