Tản văn

Đà Lạt không anh?

Một buổi tối se se gió lạnh, bất chợt nhớ về một thứ gì đó đã xa mà lâu em không thấy, nghĩ một hồi em vu vơ hỏi:

– Đà Lạt không anh?

Anh ưu tư buông xuống cây đàn vừa lên dây, một tay với lấy cốc trà còn đang nghi ngút khói, một tay đưa lên vuốt tóc em:

– Sao vậy em?

– Ừ thì tự nhiên em nhớ cơn mưa chiều Đà Lạt, nhớ cao nguyên lộng gió, nhớ những cánh đồng hoa bạt ngàn rực rỡ, nhớ nhiều lắm anh à…

– Ừ thì anh cũng nhớ những ngày chẳng sân si, mình gọi nhau dậy sớm uống cốc trà và ăn bánh mì xíu mại, anh chải tóc cho em rồi mình mặc quần áo ấm, em ngồi sau đút tay vào túi áo anh ôm thật chặt, cứ thế mình vi vu giữa những rừng thông… Chiều về mình chạy ào qua cơn mưa rồi hai đứa ngồi run run trong quán cà phê vì lạnh, em đan tay mình vào tay anh, cứ thế mình ngồi hết buổi chiều…

– Lại còn buổi tối ở chợ đêm nữa chứ, mình ăn thỏa thích bao nhiêu món, mua những đồ xinh xinh về tặng bạn bè và làm kỉ niệm, mình chơi đến tận khuya mà chẳng lo ngày mai đi làm anh nhỉ… Cứ thế đêm về mình lại ôm nhau ngủ. Sáng ngày sau thức dậy mình vẫn chẳng lo toan…

Anh lại đưa tay vuốt tóc em lần nữa:

– Vậy ngủ đi em, sáng mai dậy sớm mình cùng đi Đà Lạt.

Hà Nội, 9.2018

Thúy Linh

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x