Linh's stories

Bí mật 18 năm về bộ cờ vua

Câu chuyện xảy ra vào mùa xuân hè năm 1999. 

12 giờ trưa, trời nắng chang chang. Tôi không còn nhớ trời nóng như thế nào, chỉ nhớ trong kí ức tôi là một sắc vàng của nắng bao trùm lên những bóng áo trắng đang lướt nhanh trên đường.

Ngày đó tôi 5 tuổi, buổi trưa tôi hay ra cửa đứng nhìn các anh chị học cấp ba đang đi về qua nhà, mẹ tôi vẫn thường nói: “Nhìn các anh chị đi học kìa, sau này Đào đi học, rồi cũng học giỏi như các anh chị nhé!” làm lòng tôi càng thêm ngưỡng mộ những người lớn.

Vẫn là một buổi trưa như thường ngày nhưng hôm nay có một sự việc lạ lùng xảy ra: một chị học sinh đánh rơi chiếc cặp sách màu đen trước cửa nhà tôi. Tôi không chắc là anh hay chị, nhưng theo hình dung của tôi đó là một cô gái.

Đáng ra chúng tôi nên mang chiếc cặp sách đó đến trường và gửi lại. Nhưng chẳng hiểu sao chúng tôi lại nhặt nó, để trước cửa nhà, đợi chị học sinh đó quay lại thì trả lại chiếc cặp. Nhưng nhiều ngày trôi qua, không có ai đến hỏi lại chiếc cặp đó. Tò mò, chúng tôi mở ra xem, tôi không nhớ bên trong có gì, trên cuốn vở ghi tên ai, học sinh lớp nào. Thứ tôi nhớ duy nhất chính là bộ cờ vua bé xíu bằng nam châm, thứ đã đưa tôi đến với những hành trình ngoạn mục…

Bắt đầu từ bộ cờ vua bé xíu đó, bố đã dạy tôi chơi cờ vua. Không lâu sau tôi tiến bộ hơn hẳn, đến năm tôi 7 tuổi bố không thể nào thắng được tôi. Tôi đã nghĩ như vậy mà không biết rằng ngày đó bố đã nhường tôi thắng để tiếp cho tôi niềm tin rằng tôi là một đứa trẻ thông minh.

Nhờ bộ cờ vua đó, nhờ bố đã dạy và động viên mà sau này tôi trở thành một kì thủ. Ngày đó Đại Kiện Tướng Nguyễn Ngọc Trường Sơn là cái tên mà tôi hằng mến mộ. Thành tích của tôi, tuy không có gì nổi bật, nhưng tôi đã có một hành trình gắn bó với cờ vua đáng nhớ. Những cảm xúc, niềm vui rồi nỗi buồn, sự hân hoan lại xen cùng tiếc nuối, thất bại rồi chiến thắng và vinh quang, những đồng đội ở cạnh bên, những lời động viên chia sẻ, chúc mừng và cả chia buồn. Đó là những trải nghiệm, những cảm xúc đầu đời khó quên đối với một đứa trẻ.

Tôi tưởng mình đã quên câu chuyện về bộ cờ vua năm xưa. Nhưng không hiểu sao mọi thứ tự nhiên ùa về, rõ ràng như một thước phim đang diễn ra trước mắt. Nhiều người sẽ không tin khi tôi nói tôi bắt đầu nhớ từ năm 2 tuổi. Vì vậy bộ cờ vua của 18 năm trước chỉ là một câu chuyện nhỏ trong tuổi thơ tôi. Tôi quyết định viết lại câu chuyện này để mai sau chẳng lỡ tôi quên thì khi đọc lại tôi sẽ được về tuổi thơ thêm lần nữa.

Và lí do chính là tôi muốn nói lời cảm ơn và chia sẻ. Không chỉ với bố, người đã dạy tôi chơi cờ mà với cả chị học trò năm xưa. Chuyện qua lâu rồi nhưng xin chị đừng trách, đừng tiếc cũng đừng buồn về chiếc cặp sách năm nào, đặc biệt là bộ cờ vua. Vào những năm đó, chúng ta ai cũng nghèo hết, một bộ bờ vua như thế hẳn là một món đồ quý giá với những đứa học trò. Nhưng nhờ bộ cờ vua đó mà em đã có một môn thể thao để chơi, vì ngày đó em gần như không chơi được các môn thể thao nào đòi hỏi vận động và thể lực. Nhờ bộ cờ vua đó, đứa bé năm nào đã trở thành một kì thủ, đã mang về những thành tích dù ít dù nhiều cho những ngôi trường mà biết đâu chị, hoặc con chị theo học? Và quan trọng hơn tất cả, nó đã mang cho em những trành trình kì diệu mà cả đời sẽ còn nhớ mãi.

Cảm ơn chị, một cựu học sinh THPT Gang Thép năm 1999…

Tháng 3, 2017

Thúy Linh

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x