Story

[Truyện ngắn] Bóng cây vẫn đứng đợi em về


Em à, những đợt không khí lạnh không còn nữa, thi thoảng trời hửng nắng giữa mùa đông làm lòng anh vui rộn rã. Hôm qua cũng một ngày hửng nắng như vầy, anh đã đi quanh một vòng thị trấn, vu vơ, lượn lờ mà chẳng biết đi đâu.

Em biết không thị trấn của chúng mình bây giờ đã đầy sắc hồng của hoa đào, xanh xanh vàng vàng của những chậu quất, và trăm màu sắc của ngàn đóa hoa. À thì ra Tết đã về gần lắm rồi, còn em, em đã sắp về tới nhà chưa?

Anh mong em về từng ngày còn hơn cả trẻ con mong Tết, ngày em về anh sẽ đứng đợi rất lâu ở sân bay, tay anh sẽ cầm một bó đào dăm tặng em, còn bánh chưng thì chắc ở nhà đang nấu đợi em về.

Trên đường về nhà chúng mình sẽ ríu rít kể xem đã chuẩn bị Tết được những gì, anh và em đã mua quà gì cho nhau và cho bố mẹ. Bố mẹ anh hẳn cũng đang mong em về chẳng kém gì anh đâu. Nghĩ đến đây lòng anh lại dâng lên cảm giác hồi hộp, háo hức ngập tràn khó tả.

Anh lại đếm từng ngày, từng ngày, cứ mỗi tối anh lại xé đi tờ lịch mà không cần chờ qua ngày mới. Anh cứ xé từng ngày, từng ngày…

Rồi anh ngủ thiếp đi trong niềm mong nhớ…

Nhưng sáng ra thức dậy, cảm giác trong anh không còn là háo hức và mong chờ nữa, mà đó là hụt hẫng và buồn tênh. Sao vậy nhỉ? À vì anh nhớ ra Tết nay em đâu có về…

Em đang ở xa lắm, thành phố của em không có đào có quất, không có câu đối đèn lồng. Thành phố của em đã sáng đèn cách đây một tháng với cây thông lấp lánh, với sắc trắng của tuyết và sắc đỏ của ông già noel. Vậy nên Tết Nguyên Đán quê hương mình em không về được.

Nghĩ đến đây trái tim anh chỉ biết thở dài, ước thời gian trôi đi thật nhanh để em mau trở về, hoặc ước thời gian quay lại dăm ba năm trước, ngày mà chúng mình gặp và yêu nhau.

Một chiều hè chói chang hơn 4 năm về trước, trên con đường quốc lộ đầy bụi và khói của những dòng xe đang vội vã lao về thành phố, dưới bóng cây nghiêng nghiêng, anh đứng trông theo chiếc xe vừa đưa người họ hàng đi khỏi thì một chiếc xe khác cũng vừa đỗ lại. Bước xuống xe là một cô gái, phải rồi, đó là em. Anh không nhớ khuôn mặt và dáng hình em khi đó thế nào bởi anh bị ấn tượng với chiếc ba lô to và có vẻ nặng quá sức em. Em bước đi chầm chậm và mệt nhọc giữa cái nắng chiều hè.

– Này cô, tôi không có ý gì đâu nhưng tôi thấy cô mang nặng mà trời thì nắng nóng. Nhà cô ở đâu tôi cho cô đi nhờ.

Đó là câu đầu tiên anh nói với em, kiểu cách và khách sáo. Anh là giáo viên nhưng là người hướng nội, anh thường thu mình lại với các mối quan hệ, từ nhỏ đã nhút nhát nên anh chẳng dám mạnh dạn mà bắt chuyện với cô gái lạ như em, ấy vậy mà không hiểu điều gì đã xui khiến anh ngỏ lời như vậy. Đáp lại lòng tốt của anh, em nhoẻn miệng cười mà không có chút hoài nghi:

– Vậy anh cho em đi nhờ một đoạn nhé!

Rồi anh chở em về, nhà em cách nhà anh đâu chừng vài cây số, đoạn đường ngắn lắm nhưng chúng mình đã nói được bao nhiêu chuyện. Thì ra em là sinh viên đang học ngoài thành phố xa xa, nghỉ hè hoặc lễ Tết em mới về thăm nhà, hèn chi bao lâu nay anh chẳng gặp em. Chắc em chẳng bao giờ biết rằng lần đầu nghe em nói chuyện anh đã thấy lòng mình như được hứng thêm cơn gió mới ngọt lịm, cơn gió chớm thổi thoáng qua nhưng cũng đủ để sưởi ấm trái tim anh trong những mùa đông lạnh và làm tươi mát cõi lòng anh giữa những ngày hè của nhiều năm sau nữa.

Mình đã gặp nhau như vậy đó, em còn nhớ không em?

Không lâu sau đó chúng mình yêu nhau. Những ngày hè, ngày lễ và cuối tuần với anh là khoảng thời gian tuyệt vời nhất, bữa em về thăm nhà, bữa anh lên thành phố, hai đứa mình cứ trông ngóng những ngày được gặp nhau. Mỗi lần lên thành phố thăm em, anh đều mang theo bao thứ quà quê mẹ gửi, nào là rau sạch, hoa quả, trứng gà… Còn em mỗi lần về nhà đều mang tặng anh những cuốn sách, từ tản văn Thạch Lam đến thơ tình Xuân Diệu, từ Gabriel phương Tây đến Yasunari phương Đông … chẳng bao giờ thiếu một lời đề tặng ấm áp và yêu thương.

Kết thúc ngày hè em quay về giảng đường và tiếp tục hành trình còn dang dở, còn anh lại trở về lớp học, tiếp tục sự nghiệp rèn rũa những cô cậu học trò trở thành người có ước mơ, hoài bão như em. Em là một cô gái thông minh, xinh đẹp, có ước mơ hoài bão và luôn nỗ lực, quyết tâm theo đuổi ước mơ của mình. Anh vẫn còn nhớ Giáng sinh năm nào, anh chuẩn bị hoa và quà lên thành phố thì em lại bảo: “Để sau được không anh, em đang bận ôn thi”. Em đã làm anh hụt hẫng và buồn nhiều chút đấy có biết không em? Nhưng hay thay, ngày em báo tin tốt nghiệp loại xuất sắc thì anh lại vui nhiều nhiều chút. Đến bây giờ anh vẫn cảm ơn em vì điều đó không chỉ tốt cho riêng em, gia đình em, mà còn khiến anh tự hào và khiến đám học trò của anh ngưỡng mộ.

Một lần có cậu học trò hỏi anh: “Bạn gái thầy giỏi vậy, sau này có chịu về quê không thầy?”

Anh nghe trong câu hỏi của cậu học trò có chút bông đùa cùng sự vô tư nhưng lòng anh đột nhiên bồn chồn lo lắng. Ừ nhỉ, em sắp tốt nghiệp rồi, cái ngày mà anh luôn mong ngóng bởi khi đó sẽ là lúc chúng mình về chung nhà, nhưng tự nhiên anh lại băn khoăn: làng quê này, những công việc nơi này và chính cả bản thân anh này, liệu có gì xứng đáng với em?

Ngày em tốt nghiệp, anh đưa cả ba mẹ em lên thành phố dự lễ trao bằng. Hôm đó ba mẹ em mặc đẹp hơn mọi ngày, nhìn nét vui tươi trên gương mặt anh biết ba mẹ tự hào về em nhiều lắm, cả anh cũng vậy mà. Nhưng chưa hết đâu, em lại khiến mọi người sững sờ lần nữa khi biết tin em được học bổng đi du học Anh.

Mẹ em mừng rơi nước mắt, ba em không nói nên lời. Ở vùng quê quanh năm chỉ làm ruộng làm vườn, đâu mấy ai học giỏi như em, đã vậy còn sắp được đặt chân đến trời Âu mơ ước. Ngay cả anh đây, vốn tự hào về bản thân khi làm nghề giáo, cái nghề truyền tri thức, ước mơ và động lực cho nhưng cô cậu thanh thiếu niên cũng chợt thấy mình trở nên nhỏ bé trước một cô gái như em.

Giây phút nhìn em tươi cười nhận bằng tốt nghiệp, trong anh đã dâng lên bao cảm xúc khó tả đan xen. Anh mừng cho em nhưng cũng buồn cho mình, anh buồn vì chúng mình chưa thể chung nhà ít nhất trong ba năm nữa nhưng cũng thấy mình được giải thoát khi đang loay hoay tìm cách xoay sở cho tương lai hai đứa, anh hy vọng về một tương lai tốt đẹp của em nhưng cũng lo sợ khi bất chợt nhớ đến câu hỏi của cậu học trò năm trước: Bạn gái thầy giỏi vậy, sau này có chịu về quê không?

Anh lùi lại phía sau ngồi xuống bậc thềm rồi nhìn ngắm em và mọi người, anh đưa mắt ra xa, nơi có cây muồng hoàng yến cạnh bức tường đang vàng rực rỡ một góc sân trường. Cây hoàng yến được trồng ở đó, lớn lên cũng ở đó, nhưng dù có cao lớn cỡ nào thì liệu nó có biết được bầu trời kia rộng lớn bao nhiêu?

Ngày tiễn em ở sân bay… (Còn nữa)

Tháng 2/2019

Thúy Linh

Bóng cây vẫn đứng đợi em về – Phần cuối

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x