Story

[Truyện ngắn] Bóng cây vẫn đứng đợi em về – Phần cuối

Ngày tiễn em ở sân bay, anh trông dáng em nhỏ gầy đứng cạnh đống hành lý to đùng mà thương em quá, cô gái nhỏ của anh phải rời xa gia đình, bạn bè, người thân và xa cả anh để sống một mình giữa trời Tây, rồi em sẽ xoay sở thế nào? Nghĩ đến đây anh muốn chạy đến níu tay em lại bảo em đừng đi nữa, về quê với anh đi, trở về nơi em đã sinh ra và chúng mình sẽ có một cuộc sống yên bình, chẳng cần lo lắng bon chen như thế giới ngoài kia.

Nhưng anh không thể làm vậy, mảnh đất quê này chẳng đủ cho em, em cần đến vùng đất mới để tung cánh trời xanh, đến khi em mệt và trở về anh vẫn sẽ đợi em ở đấy. Đó là điều tốt nhất anh có thể làm cho em.

Giây phút xa em, anh chỉ biết dặn em giữ gìn sức khỏe và học tập tốt. Khi em quay đi khỏi, anh đã thấy em cúi đầu, vai em run lên khe khẽ, anh biết em đang khóc mà chẳng thể làm gì. Sang đó chỉ có một mình, phải tự mình mạnh mẽ nghe em…

Xuân đã qua rồi và một mùa hạ nữa sắp đến. Mùa hạ này chẳng giống mùa hạ xưa, anh không còn ra đường quốc lộ đứng ngóng em về vì ở nơi xa đó em chẳng có mùa hè. Kết thúc kì học em ở lại làm nghiên cứu, anh vừa thương vừa nhớ muốn sang đó thăm em nhưng khi nhìn lại mình, một giáo viên trường huyện và số tiền anh tích cóp cho tương lai hai đứa mà chẳng dám mua vé máy bay, anh thấy vừa buồn vừa giận bản thân.

Hai đứa mình chỉ có thể tranh thủ gọi cho nhau vào giờ nghỉ trưa của em hoặc anh phải thức khuya thật khuya mới được trò chuyện cùng em. Những tấm bưu thiếp vẫn được gửi đến và đi đều đều mỗi ngày lễ đến, hoặc đôi khi chẳng là ngày gì mình vẫn gửi yêu thương đến cho nhau. Cứ thế ngày qua ngày rồi mùa hè cũng sắp qua.

Chiếc quạt kêu vo vo bên cạnh, ngoài khung cửa tiếng ve kêu xao xác, anh ngồi trước tập vở của đám học trò mà chẳng thể tập trung chữa bài cho chúng. Anh gần như vô thức lấy giấy và viết xuống đôi ba dòng cho em.

Nhớ chiều hè cây nghiêng nghiêng bóng
Đổ lên em một dáng nhỏ gầy gò
Anh nơi xa không thể nào chạm tới
Dù chỉ là hình bóng của em

Ngoài trời bỗng nhiên tối sầm lại và đổ mưa. Mưa như trút nước, chẳng mấy chốc mùi đất ẩm bốc lên, những lá cây được gột rửa sạch bụi bặm đời thường, khung cảnh làng quê tự nhiên xanh tươi và tràn đầy sức sống. Mà tại sao mưa không dội cả nỗi nhớ của anh đi, không truyền cho anh thêm một chút xanh tươi, hay bởi vì lâu nay anh thiếu đi cơn gió mát của lòng mình, cơn gió đó chính là em.

Một mùa tựu trường nữa lại đến, năm nay là năm học cuối của em, anh lại đếm từng ngày chờ em tốt nghiệp và về nước. Quê hương mình đang đổi thay theo năm tháng, những con đường mở rộng và đổ bê tông, những ngôi nhà được cất lên nhiều hơn, trường học nơi anh làm việc cũng được mở rộng thêm. Bốn mùa xuân hạ thu đông qua đi, hàng cây bên đường quốc lộ đổi màu, rụng lá rồi lại đâm những chồi non… nhưng em vẫn không về…

Em báo tin được nhận vào thực tập ở một công ty lớn, đây là cơ hội tốt cho em để sau này được làm việc tại đây. Anh lại mừng cho em và lại buồn cho anh, và buồn rất nhiều cho tình yêu hai đứa, biết khi nao mới được sum vầy? Anh muốn nói em về, nhưng nhìn nét vui tươi rạng rỡ trên gương mặt em qua màn hình điện thoại mà anh hiểu rằng nếu anh nói ra thì thật là ích kỉ. Vậy nên anh lại kiên nhẫn đợi em về.

Nhưng em không về nữa…

Cuộc sống của em giống như những nấc thang, mỗi ngày em lại tiến lên một bậc, em tốt nghiệp hai bằng cử nhân, học lên thạc sĩ rồi tiếp tục làm nghiên cứu sinh, em làm việc cho tập đoàn lớn nước ngoài, nơi em được gặp những con người cũng giỏi giang và xứng tầm với em. Cứ mỗi ngày nghe em kể về những thành phố em đã đi qua, từ Budapest trái tim châu Âu đến thành Rome nước Ý, từ Krakow nằm bên dòng sông thơ mộng đến Prague vừa hiện đại vừa cổ kính, anh lại thấy ngôi làng mình bé nhỏ biết bao. Rồi em kể về những người em đã gặp, từ người bản địa cho đến người nhập cư, và đặc biệt là những người đồng hương em gặp trên những chuyến tàu. Khi nhắc đến hai tiếng “đồng hương” anh thấy em vui tươi hơn hẳn, đúng rồi vì “quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người”. Dù em có đi xa thật xa nhưng anh biết trong trái tim em vẫn còn hình bóng của làng quê mình, của ba mẹ, của anh và những con người thân thương khác. Anh biết ở nơi xa em cũng day dứt chẳng kém gì anh đâu.

Và anh quyết định không để em phải day dứt nữa…

“Mình chia tay em nhé!”

Đầu bên kia em không nói gì, anh biết rằng em hiểu tại sao… Thế là từ đó chúng mình chính thức xa nhau…

Xuân hạ thu đông vẫn bốn mùa như thế, hàng cây bên đường quốc lộ không chỉ đổi màu, rụng lá rồi đâm những chồi non mà chúng đã già đi trông thấy. Một mùa xuân nữa lại về, đã nhiều năm rồi anh không ghé thăm ba mẹ em, Tết năm nay anh mang đến chút quà bánh hỏi thăm hai bác và nhân tiện hỏi thăm em. Bố em chậm chạp pha ấm trà, anh thấy tay ông nhăn nheo và những đốm đồi mồi điểm xuyết, còn mẹ em mãi tóc đã bạc đi nhiều. Anh hỏi em có hay về không, bố mẹ bảo đôi ba năm em mới về dịp nghỉ hè và mang theo đám trẻ. Anh không hỏi em lấy ai bởi anh biết chắc chắn người đó là lựa chọn đúng đắn của em. Và anh mừng cho em về điều đó.

Bất chợt mẹ em hỏi: “Còn cháu khi nào lấy vợ?”

Anh bật cười trả lời mà như thể đang tự nói với chính mình: “Cháu đang chờ, chờ người ấy xuất hiện trong cuộc đời cháu… hoặc người đó đã xuất hiện rồi mà cháu lại tự mình để mất…”

Cốc trà đã thôi nghi ngút khói, nó đang nguội dần đi, những mạt trà đã dần dần lắng xuống đáy cốc và nằm yên ở đó. Anh nhìn chúng mà chẳng đủ can đảm cầm thìa khuấy động lên.

Thúy Linh

Tháng 2, 2019

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x