Book review

[Review sách] Cánh đồng ngựa – Chúng ta có đang lạc bước như những chú ngựa hoang

Mọi chuyện bắt đầu từ con số 0 tròn trĩnh

Tôi đã quá quen với những cuốn tiểu thuyết văn học kinh điển, những cuốn truyện trinh thám hay những tập tản văn, tùy bút… Nhưng lần đầu tiên, tôi bắt gặp một câu chuyện lạ lùng và một cách kể chuyện cũng lạ lùng không kém. Từ “con số 0 tròn trĩnh” tác giả đã biến nó thành một bản hòa ca của những tâm hồn đồng điệu chông chênh giữa cuộc đời thiên biến vạn hóa…

Thử hình dung cuộc đời của một cô gái trẻ sẽ ra sao nếu một ngày, người thân yêu cuối cùng là chị gái bỗng rời bỏ mình, sau khi người cha đã bỏ đi biệt tích bao nhiêu năm, người mẹ cũng mất sau 4 năm người cha bỏ đi… Điểm tựa cuối cùng, nguồn sống cuối cùng, niềm an ủi và niềm hạnh phúc cuối cùng là chị gái, nhưng chị đã rời xa cô, xa bạn bè, xa cuộc sống… xa mãi mãi bằng những viên thuốc ngủ. Chị đã chọn cách ra đi lặng lẽ giống như cách chị đối mặt và chuẩn bị cho chuyến đi mà không ai biết vì sao chị lại chọn cái chết để giải thoát cho mình.

Câu chuyện sau cái chết đó không hề khốc liệt hay bi thương, mà nó vẫn cứ nhẹ nhàng tiếp diễn giống như chiếc đĩa hát vẫn liên tục quay, quay và quay… 

Lựa chọn của những người ở lại

Sau cú sốc, cảm giác vô định, lạc lõng vẫn không buông tha Lê, cô cùng những người bạn là Hei và K phải tìm cách vực mình dậy khỏi vũng bùn bế tắc và hoang hoải. Họ sẽ làm thế nào? Đối mặt hay chạy trốn? Mỗi người có một lựa chọn riêng và ngay cả Đoàn Lâm, lựa chọn cho mình cái chết cũng là cách để cô tự thoát khỏi con quái vật đang trỗi dậy, xâm lấn, ăn mòn tâm trí và con người cô. Không ai trách Lâm vì điều đó cả.

Mỗi người trẻ, đều mang trong mình những thấu cảm sâu sắc với cuộc đời, mỗi người có một hướng đi riêng, một con đường riêng. Lê quyết định sau này sẽ đến sống ở một thành phố gần biển, có nắng vàng, cát trắng và những con sóng vỗ yên bình. Hei quay trở về với thảo nguyên Mông Cổ để hoàn thành sứ mệnh với lũ ngựa hoang Pzrewalski. Còn K trốn khỏi thành phố và rời đến Ba Lan, sau một thời gian sống ở thành phố Warszawa, cậu quyết định đến sống và làm việc ở một nông trại vùng Tây Bắc.

Cho dù đi đâu, làm gì, những người trẻ đó vẫn mang trong mình một trái tim cháy bỏng và thiết tha với cuộc đời, một lí trí của tuổi trẻ có đôi lần chênh vênh vô định như những chú ngựa hoang. Nhưng tất cả đều ẩn trong tâm hồn sâu thẳm. Giống như việc dẫu cho đại dương trong xanh ngăn ngắt tới đâu, thứ ánh sáng mạnh mẽ cũng chẳng thể soi chiếu một phần sâu thẳm và đen tối trong nó.

Cuộc sống sẽ tiếp diễn như vậy mà không bao giờ dừng lại, mãi trải dài, mãi rộng lớn như những cánh đồng cỏ thảo nguyên ngút ngàn tầm mắt. Cho dù cánh đồng có rộng lớn đến chừng nào và làm chúng ta mất phương hướng, thì việc của chúng ta là hãy cứ sống một cuộc đời ngạo nghễ của riêng mình. Giống như khi K đắm chìm về con chim bói cá đứng trên cái cọc giữa hồ nước ở nông trại phía Tây Bắc Ba Lan, cậu đã kể cho Lê nghe rằng:

Khi ấy, con bói cá đã trở lại đậu trên cái cọc gỗ của nó, cái cọc gỗ cắm ở giữa hồ. Tớ đang nghĩ nếu như nhổ bỏ cái cọc đi thì con bói cá có lẽ cũng chẳng xuất hiện nữa, nhưng biết đâu có thể nó sẽ xuất hiện ở một chỗ khác, trên một cái cọc khác và ngắm nhìn mặt hồ ở một góc độ nào khác chẳng hạn. Nó có nhiều lựa chọn hơn mình.

… Mình cầm lấy một hòn đá và ném về phía nó… rất có thể mình đã ném trúng đôi chân nhỏ xíu như hai que tăm của nó. Nhưng nó không hề hấn gì, chỉ khẽ bay lên tầm vài thước, rồi sau đó nhẹ nhàng bay xuống và đậu lại trên cái cọc của nó. Nó vẫn không thèm để ý tới mình. Nó đăm đắm với cái hồ chết tiệt. Còn mình thì bực tức. Nó hiểu được sự bực tức của mình. Nó cảm thấy khoái trá trước sự bực tức ấy. Mình đã nghĩ thế và chỉ muốn lao nhanh xuống hồ và nhổ phắt cái cọc kia đi mà thôi. 

Sâu thẳm tâm hồn

Vậy đó, một câu chuyện đơn giản nhưng không hề giản đơn như người ta nghĩ, bởi Mọi thứ người ta nhìn thấy chỉ là bề nổi của sự bình an. Như ở dưới mặt biển sâu thăm thẳm, thì những giọt mưa bên trên, dẫu có lớn tới mức nào cũng không thể khuấy động cái phần sâu thẳm đó.

Gấp lại cuốn sách, tôi tình cờ chạm thấy hình bóng của mình trong đó, có lẽ không chỉ riêng tôi mà còn có bóng hình của rất nhiều người trẻ khác. Chúng ta luôn phải sống cho ngày hôm nay và vì ngày mai mà không cần biết ngày mai sẽ như thế nào. Ngay khi một ai đó trong chúng ta không còn, thì những người ở lại sẽ sống nốt phần còn lại của chúng ta, cuộc sống sẽ không bao giờ dừng lại, trái đất sẽ chẳng bao giờ ngừng quay.

Triết lí, sâu sắc và chân thực một cách mộng mị là những từ mà tôi dùng để miêu tả về cuốn truyện khắc họa những gì ẩn sâu trong trái tim, tâm hồn của những người trẻ tuổi này, chúng đang kêu gào, nổi loạn dưới một vẻ bề ngoài hết sức bình yên…


Hà Nội, tháng 8, 2017

Thúy Linh

Ảnh: Bùi Nguyên Nguyên

Ps. Cảm ơn Nguyên đã tặng tớ cuốn sách này, chúc cậu thành công hơn nữa trên con đường viết lách nhé!

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x