Truyện ngắn

[Truyện ngắn] Hạnh phúc của một người điên

Mùa hè đến, những cơn mưa đổ ào ào xuống dải đất ven sông, con đường trở nên lầy lội, màu đất đỏ quyện đặc những vết chân bên bờ sông Thạch Hãn. Con đường không một bóng người bỗng xuất hiện ở đâu một bà lão, bà đeo một cái túi rách, đội đầu trần lững thững đi dưới mưa. Hình dáng nhỏ bé của bà lão bị cơn mưa trắng xóa làm mờ đi, bà bước đi im lặng hoặc có thể tiếng mưa rơi át đã cả tiếng của bà.

Đứng trước hiên nhà, một chị gái trông ra rủ lòng thương liền cắp ô chạy lại đưa cho bà một chiếc áo mưa nhưng vừa lại gần thì bà buông những câu chửi rủa khó nghe. Vừa tức vừa giận, chị liền bỏ về nhà và tự nhủ: không thèm chấp với người điên.

Bà lão điên thật, bà chẳng nói chẳng rằng cứ đi loanh quanh nơi xóm nhỏ ven sông, đến khi trời tạnh bà liền lội xuống sông để vớt rác, bọn trẻ con trông thấy liền chạy lại trêu: Bà điên kìa chúng mày ơi, lại đây xem bà điên! Nhưng bà lão ấy chẳng đoái hoài gì đến lời trêu chọc của bọn trẻ và sự soi mói của người lớn. Rồi lâu dần, bọn trẻ trêu mãi cũng chán, người lớn tò mò mãi cũng mệt nên ai lại làm việc của người đấy, cứ mặc kệ bà vớt rác ven sông, chỉ khi có ai vứt gì xuống sông là bà lại chửi.

Bà chửi bằng giọng Bắc, người ta thấy vậy e ngại không biết bà từ đâu mà lặn lội vào dải đất miền Trung này, người thân đâu mà cứ bám lại mảnh đất ven sông nơi đất khách, rồi nếu bà ấy chết thì ai chôn?

Mọi người hỏi nhưng bà không nói, bà cứ lầm lũi làm việc của mình. Đôi mắt của bà lúc nào cũng vô cảm xa xăm, nhưng nếu nhìn kĩ sẽ thấy nó đượm điều gì chua xót và cay đắng, thứ gì chua cay đã hằn lên đôi mắt đó và những nếp nhăn trên gương mặt, đôi tay của bà? Không một ai biết và cũng chẳng ai muốn biết. Người ta dựng cho bà một cái lều nhỏ ven sông như một đặc ân cuối cùng, bà ở đó thì ở, hoặc đi nơi khác thì càng tốt. Hằng ngày có ai thừa đồ ăn thì vứt vào lều cho bà hoặc có hôm bà đi loanh quanh nhặt đồ ăn, cũng có khi bà nhịn đói.

Đêm qua trời mưa bão, sấm sét rung trời, cây cối đổ ngả nghiêng, nước sông đã dâng lên cuốn trôi gần hết đống rác rưởi mà bà điên vớt những ngày qua. Người ta tụ lại rất đông quanh chiếc lều bị gió cuốn, bà điên nằm đó cong queo, bất động nhưng tay vẫn ôm chiếc túi rách của mình.

Người ta nhìn nhau không biết làm gì, chỉ biết lấy manh chiếu đắp lên. Người ta lục chiếc túi xách của bà xem có giấy tờ không, nhưng trong túi chỉ toàn những thứ bỏ đi: một manh áo cũ, vài chiếc cúc áo, một cây bút máy và một lá thư đã ngả màu được ép plastic… Người ta đọc cho nhau nghe vài dòng ngắn ngủi mà chẳng thể cầm lòng…

Mẹ à, ngày mai chúng con sẽ lên đường vượt sông Thạch Hãn chiến đấu giữ thành cổ Quảng Trị. Con nghe người ta nói dòng sông này hung dữ lắm, nó đã nuốt bao nhiêu đồng đội con nằm lại. Con giấu những lo âu vào trong lá thư gửi mẹ vì con không biết cất đi đâu. Dù âu lo nhưng con chỉ xin mẹ hai điều, mẹ ở nhà hãy thắp hương xin các cụ phù hộ cho chúng con bình an trở về trong ngày chiến thắng. Hoặc nếu con không về, xin mẹ hãy sống tiếp, thật bình an…

Người ta lẳng lặng lột tấm chiếu ra và đắp lên bà một lá cờ Tổ quốc, người ta để bà yên nghỉ bên bờ sông Thạch Hãn để mãi được gần con. Xung quanh nơi bà nằm, đất bùn sau mưa dày đặc những vết chân của nhiều người qua lại, mùi nhang ấm quyện với mùi đất ẩm và mùi của hơi nước sau đêm mưa cuộn lên từ khúc sông đỏ ngầu. Nơi khúc sông đó, nổi bật lên là một thảm cỏ xanh và những bông hoa cúc…

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, đã có hàng ngàn chiến sĩ mới mười tám đôi mươi mãi nằm lại dưới dòng sông Thạch Hãn. Để sau này, cựu chiến binh, nhà báo Lê Bá Dương đã viết nên bốn câu thơ chạm đến trái tim của bất kì ai đọc nó.

Đò lên Thạch Hãn ơi chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm

Có tuổi đôi mươi thành sóng nước

Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm.

Hà Nội, 27/7/2020

Thúy Linh

4.2 11 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x