Bóng chiều trên ngọn đồi keo

[Truyện dài] Bóng chiều trên ngọn đồi keo

Tôi tựa đầu lên cửa sổ mê man, tôi không rõ đâu là mơ đâu là thật, trước mắt tôi chỉ toàn những đám mây trắng xóa đang trôi tuột nhanh và mơ hồ đến nỗi tôi không biết mình đang ở đâu giữa không gian này. Chỉ đến khi máy bay tiếp đất tôi mới giật mình choàng tỉnh. Một hành trình dài khiến tôi mệt mỏi và những lúc như thế tôi lại dễ mê man, tôi cứ mơ mãi một giấc mơ quen thuộc nhưng lâu dần lại khiến tôi lạ lẫm, tôi lạ lẫm bởi không hiểu vì sao tôi cứ mơ thấy mình đứng trên ngọn đồi keo giữa chiều hè rực nắng, bóng của tôi in nghiêng trên những bậc thang hình vòng cung trải dài vô tận, càng nhìn theo những cây keo cao vút tôi càng bị ánh mặt trời làm cho chói mắt…

Tôi uể oải đứng dậy lấy hành lý rồi nhanh chóng rời khỏi sân bay, tôi muốn thoát ra khỏi đám đông và những xô bồ nơi phố thị, tôi bắt taxi và đi thẳng 60 cây số để trở về nhà.

Ngồi trên xe, tôi nhìn cảnh vật lướt nhanh trước mắt, những tòa cao ốc mọc lên vô duyên giữa khu dân cư dày đặc đã nhanh chóng chuyển dần sang những cây cầu vắng bóng, những mái nhà lưa thưa giữa ruộng lúa trổ bông vàng, những rừng cây cũng bắt đầu một dày hơn. Dù đang trở về nơi tôi sinh ra và lớn lên nhưng tôi lại thấy nhớ nơi này da diết. Có phải vì sau hơn mười năm, nơi đó không còn như cũ nữa? Vì cái tôi nhớ là nhớ nơi này của ngày xưa. Nghĩ tới đây tôi đâm ra hậm hực giống như việc một người chồng đi làm ăn xa, khi trở về thấy vợ mình đã thay đổi.

Nhưng tôi rốt cuộc, tôi mới là kẻ đáng trách. Mười năm trước tôi đã chọn rời xa quê hương để đi học rồi lại vào Nam lập nghiệp. Trong những năm đầu, cứ mỗi lần trở về tôi lại đau đớn rời đi vì không chấp nhận được việc ba mẹ đang già đi còn mình thì vẫn loay hoay. Ba mẹ sinh tôi khi họ đã tứ tuần, là con một nên tôi từng được hưởng trọn vẹn tình yêu và sự ưu ái của ba mẹ nhưng cũng đồng nghĩa với việc tôi phải gánh vác mọi trọng trách khi trưởng thành. Vậy mà tôi lại hèn nhát chọn cách chạy trốn, giờ đây khi một lần nữa có mọi thứ trong tay tôi lại trở về với một trái tim đầy tội lỗi.

Tôi bảo tài xế dừng lại ngay quốc lộ, vì tôi muốn tự mình đi lại trên con đường nhỏ ngày xưa, tuy nhỏ nhưng vẫn đủ cho hai xe con tránh nhau. Đang giữa trưa nên con đường vắng hoe, chỉ có mình tôi và vài con chó sủa với theo khi thấy một người đàn ông lạ lẫm, lạnh lùng và câm lặng kéo vali với bước chân lộp cộp.

Tôi đã thu dọn hành lý một cách gọn gàng nhất có thể, bỏ lại những gì không cần thiết để trở về nơi tôi đã bắt đầu. Lần trở về này tôi có cảm giác mình sẽ tìm lại được những gì đã bỏ lỡ ngày xưa. Vậy nên tôi quyết định dừng lại ở ngọn đồi keo trước khi trở về nhà.

Tôi bỏ lại va li ở chân đồi rồi leo lên nhanh chóng. Nhìn khu phố từ trên cao mới thấy nó đã thay đổi nhiều so với ngày tôi còn ở nhà, còn ngọn đồi keo này dường như bị thu nhỏ lại và bị bỏ quên. Những bụi cỏ dại mọc um tùm, lớp lá khô đã mục phủ kín con đường mòn. Giống như ngày xưa, chẳng có ai ghé đến nơi đây ngoại trừ tôi và cô bé tôi thậm chí chẳng biết tên.


Năm lớp 11, tôi phấn khởi với kì nghỉ hè cuối cùng và định bụng phải chơi tới bến vì hè năm sau tôi sẽ thi đại học và không có thời gian chơi thể thao nữa. Tôi bắt đầu kì nghỉ bằng một trận bóng rổ và kết thúc nó ngay lập tức bằng một cú ngã khiến tôi gãy tay trái. Không bóng rổ, không bơi lội, không game… tôi tin đó là kì nghỉ hè tệ nhất đời mình khi nhìn đám bạn chiều nào cũng tụ tập ở quanh hồ và sân bóng chơi thể thao còn tôi thì như một kẻ tật nguyền được chúng thương hại. Chúng vẫn rủ tôi đi chơi bóng rổ nhưng bảo tôi ngồi xem, tôi thà về ngủ còn hơn là nhìn chúng ném cú 2 điểm mà bóng vẫn trượt ra ngoài. Cuối cùng tôi quyết định mang sách ra đọc, khi nào chán tôi lại thay bằng việc vẽ tranh.

Tiếng đám bạn reo hò và chửi bới khiến tôi không thể nào tập trung đọc sách được. Tôi đứng dậy lững thững bỏ đi.

“Cậu đi đâu thế?” – Cô bạn cùng lớp và cũng là bạn cùng bàn hỏi tôi.

“Mình tìm chỗ yên tĩnh để đọc sách” – Tôi đáp

“Cần mình đi cùng không?” – Cô ấy đáp với giọng nhẹ nhàng như mọi khi nhưng không hiểu sao tôi lại thấy trong đó sự thương hại. Tôi đáp lại với chút lạnh lùng:

“Không cần đâu.”

Rồi tôi bước đi thẳng mà không thèm quay lại, dù vậy tôi vẫn có cảm giác cô bạn đang đứng trân trân nhìn tôi bước đi và thất vọng.

Tôi leo lên ngọn đồi keo gần đó, ngọn đồi keo dốc ở hướng Đông và thoải ở hướng Tây, dù leo lên ở hướng Đông nhưng tôi vẫn thoăn thoắt rồi ngồi phịch xuống một gốc cây nhìn xuống dưới. Dưới chân đồi và sân bóng không có nắng, nhưng trên đỉnh đồi thì nắng vẫn chói chang, những cây keo gầy guộc không che được hết ánh nắng nên bóng những lá keo cứ nhảy múa trên trang sách. Tôi cố tập trung đọc nhưng không thể vì những cái bóng cứ trêu tức tôi, tôi quyết định đứng lên đi dạo. Tôi ngắt lấy hai chiếc lá keo, một chiếc kẹp vào trang sách đang đọc dở, chiếc còn lại tôi mân mê trong bàn tay trái để nó đỡ buồn.

Từ khi tôi lớn lên thì rừng keo đã ở đó, chỉ độc mỗi loài keo lá tràm. Tôi không rõ người ta trồng cây này nhằm mục đích gì nhưng ngày nhỏ tôi rất khoái đi nhặt những quả keo khô xoăn tít về sưu tầm chỉ vì hình thù kì dị của nó. Thi thoảng tôi đi lượm những lá dương xỉ hay ho mang về ép vào bộ sưu tập. Còn bây giờ tôi không còn thích thú với những thứ đó nữa, tôi đi dạo quanh khu rừng nhỏ và yên lặng nghe tiếng chim hót hòa lẫn với tiếng gió thổi lá keo xào xạc. Tâm trí vô định lang thang cùng đôi chân đang đạp lên lá khô và cành cây kêu rắc.

Khu rừng khá yên tĩnh nên tôi nghe rõ bước chân mình trên cỏ khô, nhưng lạ thay tiếng bước chân vang vọng đến lạ thường. Đột nhiên tôi lạnh gáy khi phát hiện ra tiếng vọng này không phải là tiếng bước chân tôi, nó phát ra từ đằng sau khoảng vài mét, tôi dừng bước và từ từ quay lại. Cô bé mà tôi đang kể và sắp kể đã xuất hiện và theo sau từ lúc nào mà tôi không hay biết.

Cô bé tầm năm sáu tuổi, mặc chiếc váy hoa lòa xòa và mái tóc dài buông xõa, chúng tôi nhìn nhau vài giây và tôi không biết phải cư xử ra sao. Nếu gặp cô bé này vào chạng vạng hoặc nửa đêm thì tôi biết mình sẽ bỏ chạy thật nhanh, nhưng còn lúc này tôi chỉ đứng đó nhìn.

“Cái này của anh phải không?” – Cô bé chìa tay đưa vật gì đó.

Tôi bước lại gần và nhận ra cây bút chì của mình, không rõ nó rơi từ lúc nào. Tôi nhận lại cây bút và gật đầu cảm ơn cô bé.

“Anh ăn sim không?” – Cô bé nhanh nhẹn lấy trong túi váy ra một nắm sim tím đưa lên trước mặt tôi – “Em đã canh chừng và hái được những quả sim sớm nhất mùa hè này đấy!”

Tôi loay hoay kẹp cuốn sách vào nách rồi nhón lấy một quả sim, lúc này tôi mới nhìn ra cô bé cài một bông hoa sim trên tóc.

“Tay anh bị đau à?”

Tôi gật đầu. Cô bé thu những quả sim để vào trong túi rồi bước ngang qua tôi đi loanh quanh trên những bậc đá hình vòng cung, vừa đi vừa nói:

“Thế thì buồn thật đấy, anh sẽ không thể chơi trò bánh xe lăn giữa rừng hoa được, trò đó thú vị lắm, nhưng em cũng chưa bao giờ được chơi vì em chỉ có một mình, trò đó cần hai người cơ.”

Tôi không biết trò “bánh xe lăn giữa rừng hoa” là gì nhưng cũng chẳng buồn hỏi vì tôi biết đó chỉ là một trò chơi dành cho con nít. Tôi cũng không định bắt chuyện nhưng cô bé cứ liến thoắng:

“Nhưng không chơi trò đó cũng được, anh có thể đi dạo, đọc sách hoặc vẽ tranh. Anh đang đọc sách gì thế, đọc cho em nghe với” – Cô bé quay lại nhìn cuốn sách tôi đang cầm trên tay.

Tôi đang đọc cuốn “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” thật không phù hợp để đọc cho một đứa trẻ năm sáu tuổi chút nào. Tôi chỉ nghiêm nghị lắc đầu. Cô bé hiểu ra và nhanh chóng quên đi yêu cầu vừa rồi bằng một câu chuyện khác:

“Anh ít nói nhỉ, giống hệt bố em, bố chỉ ngồi yên mà không nói lời nào.”

Tôi thắc mắc vì sao bố cô bé lại ngồi yên không nói nhưng tôi không biết mở lời sao thì cô bé lại đổi chủ đề:

“Sao tay anh cứ cầm chiếc lá keo thế? Anh thích nó à?

Tôi nhìn xuống bàn tay trái đang bó bột và chiếc là keo xanh thẫm, tôi không thích chiếc lá keo nhưng tôi thích giữ nó, như thể nó là một thứ tiêu khiển, không quan trọng nhưng tôi lại thích chiếm hữu.

“Thôi chết, em phải về rồi” – cô bé vộ vã bước lại phía tôi, tay lấy ra một nắm quả sim và đưa cho tôi một cách chân thành:

“Cho anh này” – Theo một cách rất tự nhiên, tôi đưa tay nhận lấy nắm sim và khẽ cúi đầu cảm ơn.

“Nói chuyện với anh thoải mái thật đấy”. Tôi hơi bất ngờ vì nãy giờ tôi không nói lời nào với cô bé. “Em sẽ gọi anh là Lá Keo” – cô bé cười khúc khích – “Tất nhiên nếu anh thích”. Nói xong cô bé chạy về sườn phía Tây của ngọn đồi, tôi chưa bao giờ đi về hướng đó. Tôi nhìn theo cô bé rồi bất giác gọi với theo:

“Còn anh sẽ gọi em là Hoa Sim” – đó là câu đầu tiên tôi nói với Hoa Sim…

Xem thêm: Bóng chiều trên ngọn đồi keo – Chương 2

Hà Nội ngày 31/10/2020

Thúy Linh

5 6 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
2 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
Anna
Anna
28 days ago

Hóng phần tiếp theo <3

Vũ Thảo Nguyên
Vũ Thảo Nguyên
21 days ago

Mình tò mò phần tiếp theo quá!

2
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x