Bóng chiều trên ngọn đồi keo

Bóng chiều trên ngọn đồi keo – Chương 2 – tiếp

Bóng chiều trên ngọn đồi keo – Chương 1

Bóng chiều trên ngọn đồi keo – Chương 2

Tôi không chắc người tôi muốn gặp trong mơ là mẹ hay là Hoa Sim nhưng trong lúc nửa mê nửa tỉnh tôi khẳng định được hai điều: thứ nhất, mẹ tôi đã chết và bà chẳng bao giờ đi dạo đến ngọn đồi keo nên không có lí do gì tôi chờ bà ở đó. Thứ hai, cô bé tên là Hoa Sim trong giấc mơ đột nhiên mờ nhạt như một ảo ảnh rồi tan biến như chưa từng tồn tại, hóa ra Hoa Sim chỉ là một nhân vật tôi tưởng tượng ra để bù đắp cho những thiếu thốn thời niên thiếu… Nghĩ đến đây tôi cảm thấy an tâm vì nếu Hoa Sim không có thật, nghĩa là tôi chưa bao giờ có gì để mất…

Tôi xuống nhà và thấy ba đã làm sẵn bữa sáng cho tôi với bánh mì, trứng ốp, xúc xích nướng và một bình sữa hạt. Phòng bếp tĩnh lặng như chưa từng có ai bước vào đây, tôi đoán ba đang ở ngoài vườn chăm sóc những khóm cây. Tôi lặng yên ngồi xuống ăn hết bữa sáng của mình, dù bữa sáng ngon và gợi cho tôi những điều thân thuộc nhưng tôi nuốt không trôi, tôi bỏ dở bữa sáng, dọn dẹp bát đĩa rồi bước ra vườn.

Khu vườn nhỏ phía sau nhà của ba mẹ trồng vài loại cây, hàng dạ yến thảo ít khi phải chăm sóc nhưng lúc nào cũng nở đầy hoa tím, bụi tía tô mọc lên cao vổng cũng có màu tím, đám hoa mười giờ, hoa tóc tiên có màu hồng nhưng hôm nay tôi lại nhìn ra màu tím. Màu xanh ở khắp mọi nơi nhưng tôi chỉ để tâm đến màu tím nồng nàn, ngay cả khi nắng vàng đã chiếu xuống khu vườn thì vẫn bị chặn lại và lọc qua giàn hoa giấy và để lại màu tím nhạt trên nền đất. Dưới giàn hoa giấy, ba tôi đang ngồi trên chiếc ghế mây, trên bàn là một chai Tequila và một chiếc ly shot đã cạn. Ba đang đăm chiêu nhìn vào thứ gì đó trong không trung, hoặc có thể ông đang không nhìn gì cả. Ông ngồi yên đó như một pho tượng đã được tạc nhiều thế kỉ, già nua, cô quạnh và đang dần nứt vỡ. Tôi trở vào bếp và cầm theo một chiếc ly, tôi tiến lại gần nhưng ba gần như không hay biết, khi tôi cất tiếng thì ba vội quay lại.

“Con uống cùng ba nhé”

Ba chưa kịp nói gì thì tôi đã kéo chiếc ghế mây ngồi xuống bên cạnh, tôi chọn ngồi cạnh vì đến lúc này tôi vẫn chưa dám đối diện với ba theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng, nhất là khi sự ra đi của mẹ đã vô tình tạo một khoảng trống lớn giữa hai ba con. Khi một người ra đi, những người ở lại sẽ loay hoay tìm cách lấp đầy khoảng trống, không ai làm tốt việc đó ngay từ đầu cả, mà phải theo thời gian người ta mới dần thích nghi và đối diện được những khoảng tối đen đặc bủa vây họ từng ngày, từng giờ. Với tôi và ba, có lẽ chúng tôi cần nhiều thời gian hơn nữa.

Tôi rót đầy hai ly rồi hai ba con nhanh chóng nốc cạn, mùi vị cay nồng và đượm chút chua khiến lòng tôi như tìm được bạn hiền, tôi rót thêm ly nữa, ba tôi nhanh chóng cầm lên và nốc cạn. Tôi nhìn ly rượu và hỏi:

“Ba có muốn uống cùng chút muối và chanh không? Con sẽ chỉ ba cách uống Tequila của người Mexico.”

Ba tôi lắc đầu:

“Không, ba thấy đủ chua cay và mặn chát rồi.” – Rồi ba tự rót rượu vào hai ly.

Khu vườn nhỏ vẫn rực nắng và màu xanh và tím biếc, tôi và ba ngồi uống cùng nhau mà quên đi thực tại. Chúng tôi không nhắc gì về mẹ, thi thoảng ba chỉ hỏi tôi về công việc, dự định tương lai, về vợ con… Không ai bảo ai nhưng chúng tôi biết không được nhắc về quá khứ vì ở đó có mẹ, chỉ cần nhắc đến thôi có thể khiến hai con tim khốn khổ này lại vỡ tan thêm trăm ngàn lần nữa. Những câu hỏi của ba chỉ hướng về tương lai khiến tôi hiểu rằng không chỉ riêng tôi mà cả ba cũng chưa sẵn sàng đối diện với quá khứ và thực tại.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, cuối cùng tôi cũng có thể mượn rượu để nói chuyện với ba, tuy cuộc nói chuyện này không chân thật nhưng tôi cảm thấy ít nhất mình cũng đang ở gần ba hơn một chút. Khi nói về tương lai, tôi chỉ toàn nói những chuyện vui để mong rằng ba và chính tôi sẽ vui lên một chút:

“Con sẽ tiếp tục gây dựng sự nghiệp… Sẽ đưa ba đi du lịch nhiều nơi hơn… Một ngày không xa con sẽ lấy vợ…”

Khi nhắc đến việc lấy vợ, tâm trí tôi thoáng xuất hiện một gương mặt trẻ trung, một cô gái có mái tóc dài, khi thì buông xõa, khi thì buộc cao để lộ những lọn tóc bết dính mồ hôi ở trán và cổ. Tâm trí tôi lúc này không còn minh mẫn nữa, mọi thứ cứ lướt nhanh qua như một thước phim mà tôi không kịp nắm bắt: những bóng áo trắng, những cú ném rổ, đạp xe bên hồ nước mỗi buổi chiều tan học…

Tôi vội vàng xin phép ba rồi chạy thật nhanh lên tầng. Tôi nhớ mình đã loạng choạng vấp ngã đôi lần vì say quá. Cuối cùng tôi thấy mình đứng trước cửa phòng gác xép. Cánh cửa gỗ cũ kĩ bám đầy bụi nhìn ma quái như trong phim kinh dị. Tôi nín thở khi mở cánh cửa ra, tiếng cót két đẩy lui một vùng bóng tối của căn gác xép. Tôi cẩn trọng bước vào, tôi nghe rõ tiếng mình thở và cả tiếng mạch đang đập nhanh bên thái dương. Ánh sáng bên ngoài không đủ để rọi vào trong căn phòng sâu và tối như hũ nút, tôi dò dẫm tìm công tắc trong mười phút vì không nhớ nổi nó nằm ở đâu. Cuối cùng, căn gác xép nhỏ chứa đầy đồ đạc hiện lên rõ ràng trong đôi mắt của một kẻ đang say. Tôi nhìn quanh thấy chiếc đàn ghi ta cũ dựng trong chiếc bao da sờn rách, chiếc máy khâu đạp chân từ thời của ông bà, bộ quốc xẻng làm vườn và những đôi ủng đi mưa, cùng biết bao nhiều thùng, hộp và một chiếc hòm nhỏ ở góc phòng.

Tôi kéo chiếc hòm ra giữa phòng, bên trên nó phủ một lớp bụi dày như vừa được khai quật từ một ngôi mộ cổ. Tôi từ từ mở ra, bên trong là những quả keo khô quắt, vài khung ảnh, tập nhật ký, bộ sưu tập lá cây, những bức tranh và cả những món đồ chơi, tấm poster sưu tầm của thần tượng. Chiếc hòm này chứa đựng cả thế giới của tôi thời niên thiếu.

Tôi nhấc ra một khung ảnh, được cất trong hòm nên nó vẫn còn nguyên như ngày tôi đặt nó vào. Trong khung hình có ba người: Một người đàn ông với chiếc sơ mi trắng, quần âu xám và đôi giày da lịch sự; một người phụ nữ trẻ tóc ngang vai với mái bằng uốn cụp, chiếc áo hoa giản dị và chiếc quần đen mà mọi phụ nữ của 30 năm trước đều mặc. Người phụ nữ ấy đang bế một đứa bé trên tay, trông nó ngây ngô hệt như một chú gấu con đang chưa biết gì về thế giới, nhưng nó biết một điều rằng nó luôn được hai người bên cạnh yêu thương.

Đó là ảnh gia đình tôi chụp khi tôi được tầm 2-3 tuổi. Tôi lấy ra tiếp một khung ảnh thứ hai, đó là ảnh chia tay lớp cấp ba của tôi hơn 10 năm trước, tôi lướt nhanh qua những gương mặt cũ, đều là những người tôi từng quen nhưng sao giờ tôi thấy họ đều xa lạ, duy chỉ có một người tôi nhận ra ngay. Một cô gái với mái tóc dài buông xõa, miệng cười tươi đứng chính giữa khung hình, không ai khác là nhỏ lớp trưởng mà tôi thầm thích suốt bao năm.

Tôi lại tìm tiếp trong chiếc hòm và thấy tập tranh tôi vẽ, tôi từng học kiến trúc nên vẽ rất nhiều tranh, tôi lật liên tiếp từng trang giấy và thấy thật tự hào về đôi tay của mình. Bức vẽ tĩnh vật, bức vẽ cô gái bên hồ nước, bức vẽ ngọn đồi keo, rồi bức vẽ chân dung một cô bé có mái tóc buông dài…

Tôi vẫn đang say, nhưng khi nhìn đến bức tranh này tôi đột nhiên tỉnh táo. Tôi nhận ra ngay cô bé này là ai và dòng chữ bên dưới bức chân dung càng khẳng định thêm một lần nữa. Chữ viết bằng bút mực, đã bị nhòa theo năm tháng nhưng vẫn rõ hai từ “Hoa Sim”.

Tôi ngồi bệt xuống đất và khóc như một đứa trẻ, đã lâu rồi tôi không khóc như thế ngay cả trong đám tang của mẹ. Tôi đã bị ám ảnh bởi giấc mơ đêm qua rằng Hoa Sim chỉ là một nhân vật tôi tưởng tượng ra để bù đắp cho những thiếu thốn thời niên thiếu, từ sáng tới giờ tôi đã quá say để có thể bình tâm nhớ ra sự thật, tôi cứ như người mê ngủ không biết lối về. Tôi đã đánh mất quá nhiều thứ trong những năm qua, nhưng từ từ tôi sẽ kể từng thứ một. Còn bây giờ tôi muốn sống trong thực tại, tôi muốn ghi nhớ ngày hôm nay, cái ngày mà tôi trở về, ngày tôi uống rượu cùng ba, ngày tôi tìm thấy chiếc hòm trong căn gác xép, ngày tôi tìm ra mình đã từng có những gì, và cũng là ngày tôi quyết tâm tìm lại những gì mình đã mất: tôi và ba của ngày xưa, người bạn thân hằng ngày cùng tôi đi học, nhỏ lớp trưởng tôi chưa một lần thổ lộ và một cô bé tôi gọi là Hoa Sim.

<Còn tiếp>

Hà Nội ngày 14/11/2020

Thúy Linh

5 3 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
1 Comment
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
Anna
Anna
13 days ago

<3

1
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x