Nhật ký

Nhật ký sau 3 tháng nghỉ việc – Miễn nhiễm với thất bại

Bạn bè và người thân hoặc ai follow mình đều biết mình đã nghỉ việc tại công ty xuất bản sách dù đang ở vị trí rất tốt Marketing Manager. Khi mình thông báo nghỉ việc với bạn bè và người thân, mọi người đều ngỡ ngàng hỏi vì sao lại bỏ mộ công việc với vị trí tốt như vậy. Để tránh rườm rà, mình trả lời là không biết dù trong lòng thì ngược lại. Nếu là vài năm trước, thì mình thường quyết định theo cảm tính hay theo tiếng gọi của trái tim, nhưng đến thời điểm này mình đã dần ý thức được ba thể trường tồn Thân – Tâm – Trí và cố gắng đồng nhất và cân bằng nó, vậy nên không khó để biết mình đang muốn gì và quyết định ra sao. Và rụp cái, mình nộp đơn xin nghỉ việc. Chỉ như vậy thôi hà..

Ngày đầu tiên thất nghiệp, mình hân hoan và háo hức với bao nhiêu dự định sắp tới nhưng rồi mọi thứ không như mình dự định với lý do mình đã kể trong phần trước rồi đó. Nhưng chung quy lại mình vẫn hài lòng với quyết định này. Vì quãng thời gian đó mình đã kịp nhìn và sắp xếp lại bản thân, đã dành thời gian cho gia đình và bản thân nhiều hơn một chút. Để rồi đến thời điểm năm cũ qua đi và năm mới bắt đầu, mình nhận ra mình đã có khả năng miễn nhiễm với thất bại.

Khái niệm miễn nhiễm với thất bại mình nghe thấy lần đầu trong cuốn sách Thiết kế một cuộc đời đáng sống – Cuốn sách nói về việc áp dụng tư duy thiết kế – Design thinking vào trong công việc và cuộc sống. Trong cuốn sách, hai tác giả Dave Evans và Bill Burnett đã đặt ra giả thiết: nếu có một loại vaccine thất bại thì thật tốt, chúng ta chỉ việc tiêm vào người và cả đời không bao giờ bị thất bại. Nhưng thực tế không có loại vaccine đó nên chỉ có một cách duy nhất là chúng ta phải tự mình học cách miễn nhiễm với thất bại – cách mà chúng ta gọi là miễn dịch tập nhiễm.

Để đạt được trạng thái miễn nhiễm với thất bại, bạn bắt buộc phải trải qua thất bại nhiều lần. có thể bạn sẽ bị hạ gục trong một lần nào đó nhưng với ai kiên gan bền chí, họ sẽ tự quen với cảm giác thất bại và tạo ra kháng thể để chống lại nó lần sau. Cứ như thế dần dần chúng ta sẽ miễn nhiễm với thất bại.

Mình viết những dòng nhật ký này trong thời khắc năm mới vừa bắt đầu, đây là dịp thích hợp để mình ngồi ngẫm lại một năm qua và đặt ra những mục tiêu cho năm 2021. Rồi tình cờ nhận ra mình đã có được miễn dịch tập nhiễm với thất bại.

Blog của mình tuy để công khai nhưng những mình không ngại viết ra những lời bộc bạch riêng tư. Hơn 20 năm qua, mình từng là (thực ra bây giờ vẫn thế) một người thích cạnh tranh và chiến đấu. Hiển nhiên có chiến đấu ắt sẽ có người thắng kẻ thua. Thực tế mình đã thua nhiều hoặc rất nhiều trước khi giành được chiến thắng đầu tiên. Chỉ là mình không kể ra những lần bại trận thôi. Nhưng trong blog này mình sẽ kể và vài minh chứng cho mọi người thấy. Mình đã thua liên tiếp rất nhiều trận đấu cờ vua cả lúc luyện tập lẫn khi thi đấu trước khi giành được giải ba đầu tiên. Mình là đã trượt cả hai trường đại học trước khi nhận được giấy báo nguyện vọng 2 từ 4 trường đại học khác. Mình phải viết lại kịch bản không dưới 10 lần trong hơn 1 năm trước khi có được kịch bản đầu tiên được dựng thành phim. Mình đã bị gần 20 công ty từ chối trước khi nhận được công việc hiện tại…

Vậy đó, chỉ vài minh chứng cho vài giai đoạn của cuộc đời, nhưng ngẫm lại mới thấy, trải qua những thất bại, dù lớn hay nhỏ, dần dần mình đã có được sự miễn nhiễm với nó và coi thất bại là điều rất bình thường.

Không phải mình không bao giờ gục ngã trước những thất bại và khó khăn, thực ra là có, nhiều là đằng khác, vì mình cũng chỉ là một cô gái bình thường thôi mà. Thế nhưng bằng một cách nào đó mà chính mình cũng không hiểu, có thể là do sự điều hòa, cân bằng và đồng nhất của thân xác, trái tim và lý trí cùng với sự ủng hộ và quan tâm của mọi người mà mình nhanh chóng vượt qua.

Từ trái tim, mình muốn nói lời cảm ơn chân thành tới tất cả những điều tốt đẹp đã đến với mình và mọi người trong năm 2020 vừa qua. Thank you 2020!

Hà Nội, ngày 1/1/2021

Thúy Linh

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x