bong-chieu-tren-ngon-doi-keo
Bóng chiều trên ngọn đồi keo

Bóng chiều trên ngọn đồi keo – Chương 3.1

Khi tôi trở ra, mọi nhà đã lên đèn. Tôi đoán mẹ đã chuẩn bị xong bữa cơm chiều, những ngày hè thế này kiểu gì mẹ cũng có món canh chua và tráng miệng bằng dưa hấu. Tôi thấy bụng mình cồn cào, tôi chạy về nhà thật nhanh, về đến nơi và nhìn vào cửa kính, tôi thấy ba mẹ đã ở nhà và tự trong lòng cảm thấy yên tâm. Từ căn bếp bay ra mùi cá rán thơm phức và mùi dưa chua quyện vào không khí…

Bóng chiều trên ngọn đồi keo – Chương 3

Sáng hôm sau thức dậy, tôi thấy trong người khoan khoái, ngoài cửa sổ tiếng chim hót râm ran, ánh mặt trời mùa hạ xiên qua kẽ lá và hắt xuống cửa sổ phòng tôi. Tôi vươn vai ngồi dậy ngó qua cửa sổ, những bông hoa phượng rực rỡ trên tán cây xanh mướt, tự nhiên tôi thấy mình cũng xanh như lá trên cành.

Tôi nhanh chóng chạy xuống nhà, cửa đóng kín vì ba mẹ đã đi làm từ sớm, chỉ có mình tôi ở nhà trong một buổi sáng đẹp thế này, tôi mở chạn và thấy bữa sáng mẹ đã chuẩn bị sẵn cho tôi: một chiếc bánh bao và một chai sữa. Tôi đánh răng rửa mặt rồi thưởng thức bữa sáng trong khi đĩa nhạc phát bài Show me the meaning of being lonely. Tôi thừa hiểu cảm giác cô đơn khi là con một, nhưng cô đơn như buổi sáng hôm nay tôi lại thấy rất hài lòng. Ăn sáng xong tôi nhấc điện thoại lên gọi cho cậu bạn thân.

“Ngủ dậy chưa, qua nhà mình học bài không?”

Đầu dây bên kia tôi nghe thấy tiếng cậu bạn rất tỉnh táo “Ừ, đợi chút nhé!”

Rồi chúng tôi gác máy, đĩa nhạc lúc này đã chuyển qua bài Boulervard, lúc nào tôi cũng thích bài này nhất. Tôi ngân nga hát theo trong khi rửa đống cọ vẽ từ hôm trước lúc này đã cứng đờ. Sau khoảng 15 phút thì tôi đầu hàng và phải đổ dung môi axetol vào cốc đựng cọ. Lúc này thì có tiếng gõ cửa của cậu bạn, tôi để lại đống cọ trong bồn rửa và ra mở cửa.

Cậu bạn mang theo một túi bánh rán huơ trước mặt

“Ăn sáng chưa?”

“Mình ăn rồi”

“Tiếc ghê, vậy chỗ bánh rán này sẽ vào bụng mình hết”

Tôi thụi cho cậu bạn một phát vào bụng “Ai bảo mình ăn rồi mà không ăn được nữa?”

Hai chúng tôi cùng cười rồi vào nhà. Vừa bước vào cậu ấy đã hỏi:

“Mùi gì vậy, cậu tính đốt nhà à?”

“Mình chờ cậu đến để châm lửa đây” – Tôi cười

“Tuyệt, thật vui vì dù có chết cậu vẫn muốn mình đi cùng” – Cậu ấy cười.

Chúng tôi đi vào bếp, tôi rửa nốt đống cọ còn cậu ấy với lên chạn lấy bình siro dâu tằm và tự pha cho mình một cốc. Cậu ấy hỏi tôi có muốn uống một cốc không như thể cậu ta mới là chủ nhà. Tôi định bảo không nhưng khi thấy cậu ấy thả mấy viên đá vào rồi uống ực hết nửa cốc, tôi thấy cổ họng mình khát khô.

“Cho mình một cốc với!”

“Biết mà, thua kém là không chịu được đâu.”

Tôi cười. Những cây cọ lúc này đã được rửa sạch, tôi mang chúng trở lại phòng khách, mở to cửa sổ và đặt chúng lên một tấm khăn trên bệ cửa. Phòng khách cũng nghiêng nghiêng chút nắng chiếu vào.

Căn phòng khách nho nhỏ, tiếng quạt chạy vo vo, hai ly nước và túi bánh rán dần vơi đi một chút. Hai chúng tôi mỗi thằng một góc, tôi ngồi trên ghế đọc sách văn trong khi cậu bạn đang bấm giờ làm thử đề thi đại học. Trong ngần đấy thời gian, chúng tôi tuyệt nhiệt yên lặng nhưng cả hai đều thấy thoải mái.

Thi thoảng tôi quay sáng liếc cậu ấy, vẻ tập trung và đăm chiêu của cậu ấy khiến tôi ngưỡng mộ vì tôi ít khi tập trung được như thế trừ khi đang cuốn mình vào bức vẽ hoặc những trang văn hấp dẫn. Tôi thầm cảm ơn vì có cậu ấy là bạn. Dù hai chúng tôi trái ngược nhau: cậu ấy lý trí sắc bén còn tôi thì tâm hồn nghệ sỹ, cậu ấy trưởng thành chăm sóc mẹ và em gái còn tôi vẫn hờn dỗi khi ba mẹ không mua cho mình chiếc xe đạp mới, cậu ấy biết mình muốn gì và phải làm gì cho tương lai còn tôi chỉ biết đi theo con đường người khác sắp đặt, cậu ấy đáng ngưỡng mộ còn tôi luôn thấy mình như một kẻ thất bại. Dù biết vậy nhưng tôi vẫn thấy thoải mái nhất khi chơi cùng cậu ấy.

Ngoài đường tiếng ve đã bắt đầu kêu, những tia nắng không còn đâm xiên vào phòng khách nữa, nó đã gần như thẳng đứng và đậu hờ bên cửa sổ, những cây cọ của tôi chắc đã khô, tôi muốn cầm chúng lên để vẽ một bức tranh mới nhưng trước đó tôi phải đọc song chương sách này đã. Tôi cúi xuống tiếp tục đọc trong khi cậu bạn vẫn đang vùi mình với những bài toán.

Gần trưa chúng tôi đi ra hiệu sách ở gần trường học. Đây là hiệu sách duy nhất ở chỗ chúng tôi nhưng nó có đủ mọi thứ chúng tôi cần: từ sách giáo khoa đến sách tham khảo, từ những cuốn tiểu thuyết kinh điển đến những cuốn tạp chí mới ra hàng tháng, lần nào tới đây tôi cũng suýt xoa những cuốn sách và ước một ngày nào đó tất cả chúng sẽ thuộc về mình. Mãi cho đến khi trưởng thành tôi mới thấy ước ao đó thật nhỏ bé làm sao, giờ đây tôi có thể mua được cả hiệu sách đó nhưng lại không có thời gian để đọc.

Khi cậu bạn tính tiền, tôi vẫn lân la ở quầy sách kiến thức gần cửa ra để đọc ké những cuốn tri thức bách khoa toàn thư. Mỗi lần tôi lại đọc được một thông tin thú vị nào đó: nguồn gốc của văn hóa bắt tay xuất phát từ Hy Lạp cổ đại, họ bắt tay để thể hiện rằng mình không mang vũ khí. Người Phần Lan trong chiến tranh với Liên Xô đã mặc quần áo trắng để lẫn với màu của tuyết và chiến thắng… Đang đọc dở thì cậu bạn gọi tôi về, tôi đặt lại cuốn sách lên giá, chào ông chủ hiệu sách rồi ra ngoài lấy xe.

Khi chúng tôi ra ngoài, tôi bắt gặp hình bóng của nhỏ lớp trưởng đạp xe ngang qua, nhỏ đi học về một mình ngược đường với chúng tôi, khi ngang qua nhỏ vẫy tay cười tươi với cả hai chúng tôi, cậu bạn tôi cười và vẫy tay chào lại. Còn tôi thì đứng đơ ra vì sau bao năm học cùng nhau hôm nay tôi mới biết cảm giác được người mình thích mỉm cười và vẫy tay chào là như thế nào.

Tôi và câụ bạn lấy xe đi về, chúng tôi đi song song và nhìn thẳng về phía trước. Tôi thấy con đường và bóng chúng tôi thẳng tắp, những tia nắng đâm thẳng xuống da thịt nhưng không nóng bỏng chút nào, ngược lại tôi còn thấy ấm áp. Sáng nay tôi thấy mình xanh như lá trên cành, còn bây giờ tôi thấy mình như hoa đang nở. Con đường vẫn thẳng tắp và chúng tôi vẫn tiếp tục đạp xe đi…

Bóng chiều trên ngọn đồi keo – Chương 3 – tiếp

Thúy Linh

Hà Nội ngày 10/1/2021

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x